Tôi không phải là người giỏi viết lách, đó là sự thật. Tôi không giỏi đưa suy nghĩ của mình vào ngôn từ, tôi có thể giữ nó trong đầu, cảm giác được nó nhưng viết được ra đôi khi là việc khá khó khăn. Hôm nay bỗng nhiên tôi cảm thấy chán và tôi muốn viết. Vậy nên tôi ngồi đây, một phần hy vọng mình sẽ viết được một câu truyện hay ho nào đó, và tôi nghĩ cũng nên giải phóng một ít suy nghĩ cho nhẹ đầu.
Thật ra không quá khó để tìm ra một đề tài gì đó để viết. Hàng ngày mỗi chúng ta luôn đối mặt với rất nhiều chuyện, rất nhiều bi hài kịch mà nếu viết ra có lẽ đến cả nghìn câu truyện cũng không hết. Nhưng tôi nghĩ dễ nhất cũng chính là viết về chuyện của chính bản thân mình. Tôi không thích những truyện có kết thúc buồn, tôi luôn nghĩ cho dù trong bất kì sự việc gì, khởi đầu và quá trình có thể rất bi thảm, nhưng kết thúc nhất định phải có hậu. Truyện tôi sắp viết đưới đây có thể có một kết thúc tốt đẹp, có thể không. Tôi hoàn toàn không thể nói trước được. Bởi vì tôi chỉ viết. Tôi đang cảm thấy chán và tôi viết. Tôi đang viết một câu chuyện về chính tôi và hoàn toàn không biết được kết cục sẽ như thế nào.
Tôi muốn viết về một người con trai rất quan trọng, rất tốt đối với tôi. Tiếc rằng tôi đã không trân trọng điều đó, để đến khi nó mất đi rồi để lại một khoảng trống không thể lấp đầy.
Bạn bè thường nói tôi rất may mắn vì tôi có cậu ấy. May mắn ư? Cậu ấy tốt với tôi vì cậu ấy yêu tôi, cậu ấy yêu tôi vì chính con người tôi, suy cho cùng, cũng là tự bản thân tôi mà ra thôi, làm gì có chuyện may mắn hay không may mắn ở đây. Tôi vẫn luôn tự cao tự đại như thế. Tôi luôn nghĩ rằng cậu ấy tốt với tôi là chuyện hiển nhiên, giống như là cậu ấy sinh ra chỉ để tốt với tôi thôi vậy.
2. Cứ viết. Cứ viết.
Tôi cảm thấy chán và tôi viết.
Nói chung là tôi hay rơi vào những trạng thái như thế, tự nhiên cảm thấy không thiết tha với bất kì thứ gì cả. Không hẳn là cảm giác chán ghét và muốn tung hô vứt bỏ mọi thứ. Chỉ đơn giản là không muốn làm gì cả. Thường thì cái cảm giác này đến những lúc quá bận rộn, quá nhiều việc phải làm và quá nhiều điều phải suy nghĩ. Nói thì có vẻ phức tạp, người ta thường gọi nó nôm na là cảm giác cô độc. Đó là khi không còn sợi dây nào ràng buộc mình với thế giới. Gia đình, bạn bè, bản thân. Tất cả trở nên không còn quan hệ gì nữa. Trên một khía cạnh nào đó, điều ấy khiến tôi cảm thấy thoải mái vô cùng.
Cậu ấy nói với tôi những lúc như thế hãy uống thật nhiều nước. Nước sẽ đổ đầy cảm giác trống rỗng và cô độc trong cậu. Tôi không biết có phải vì tôi rất lười uống nước mà cậu ấy nói vậy không, nhưng quả thật việc đó rất có hiệu nghiệm. Tôi vừa uống một cốc nước rất to, vừa uống vừa typing, nước đổ ra hết bàn phím, ướt hết áo. Đột nhiên tôi thấy tủi thân và tôi nhớ cậu ấy. Và tôi cứ thế mà khóc, mặc cho nước mắt chảy dài trên má và nước lọc chảy trên áo, mặc kệ đêm khuya tĩnh lặng. Tôi khóc vì quá nhớ cậu ấy.
3. Tớ sẽ luôn dõi theo cậu.
Từ năm lớp 4 khi tôi suýt chết đuối trong một lần đi tắm biển, mẹ đã cấm tôi không được đi biển nữa, mẹ nói tôi có số chết nước. Khu nhà tôi chỉ cách biển một bức tường màu vàng, một rừng phi lao, 3 đường băng thẳng tắp, và 10’ đi bộ. Thậm chí gần đến mức vào đêm yên ắng leo lên mái nhà ngồi tôi còn nghe tiếng sóng biển vỗ. Cũng may là từ đợt suýt chết đuối đấy tôi chẳng còn hứng thú gì với việc tắm biển nữa, cũng không tắm biển thêm một lần nào nữa. Thật lòng mà nói tôi cũng hơi sợ . Biển thì quá mênh mông còn chúng ta thì quá nhỏ bé, không ai biết được việc gì sẽ có thể xảy ra. Tuy vậy nhưng tôi lại rất hay ra biển, thường thì buổi chiều sau khi khi đi học về. Có lẽ ngay cả bây giờ mặc dù đã tự do hơn tôi cũng không còn đi biển nhiều như ngày xưa nữa, cảm giác thích thú cũng không thể so sáng bằng.
Mỗi lần đứng trước biển tôi đều tự hỏi, có thật là tôi sẽ chết ở biển không? Tôi rất yêu biển nhưng nếu chết ở biển thật thì tôi không hề muốn một chút nào. Nếu chết ở biển nhất định sẽ bị cá rỉa tơi bời, chết không toàn thây, sẽ rất xấu xí. Mẹ sinh ra tôi là một con người hoàn hảo, nhất định lúc chết tôi cũng sẽ chết một cách hoàn hảo.
Tôi không thể nào tìm được câu trả lời nên tôi đã hỏi câu ấy:
Có thể nào tớ sẽ chết ở biển không?
Cậu ấy chỉ cười.
Tôi đứng dậy và đi thẳng xuống biển. Tôi cảm thấy ánh mắt của cậu ấy đang đốt cháy lưng mình, tôi hình dung đôi mắt mở to đầy kinh ngạc của cậu ấy và điểu ấy làm tôi thích thú vô cùng.
Đừng vội cười và nghĩ tôi quá trẻ con. Ở cái tuổi đấy, tôi tự cho mình cái quyền được cư xử trẻ con và thiếu suy nghĩ. Với tôi biết chắc là cậu ấy sẽ chẳng để gấu quần tôi dính một giọt nước nào chứ đừng nói đến việc mất tăm dưới làn nước kia.
Nhưng nước đã ngập đến cổ mà cậu ấy đâu. Cậu định đua độ lỳ lợm với tôi sao?
Tôi bặm môi bước thêm một bước, đầu tôi ngập xuống mặt nước, mắt vẫn mở căng, cay xè, màu xanh mê hoặc của biển trở nên đục ngầu trước mắt. Ngay lúc đấy một bàn tay kéo giật tôi lại. Rõ ràng là tôi không sao, chỉ sặc một ít nước nhưng tôi vẫn nhắm nghiền mắt. Tôi nghe thấy tiếng cậu ấy gọi, tay cậu ấy ra sức lay tôi. Sự lo lắng trong lòng cậu ấy càng tăng tôi càng cảm thấy thỏa mãn. Tôi đã nói là tôi rất thích hành hạ cậu ấy chưa nhỉ?
Rất lâu sau này tôi mới hỏi, tại sao cái lần ở biển đấy cậu không ngăn cản tớ ngay từ đầu? Nếu càng cản thì cậu sẽ càng làm cho bằng được thôi, tớ sẽ không cản cậu làm những việc mà cậu muốn, bù lại, tớ sẽ luôn dõi theo cậu.
Cậu ấy luôn như vậy luôn chỉ đứng nhìn tôi làm những trò ngu ngốc và chỉ can thiệp khi nó chạm đến giới hạn.
Tớ sẽ luôn dõi theo cậu. Tôi rất thích câu nói này. Không phải là tớ sẽ luôn bảo vệ cậu, không phải là tớ sẽ luôn chăm sóc cậu. Mà là tớ luôn dõi theo cậu
Cậu ấy đã cho tôi một câu trả lời rất rõ ràng. Tôi nhất định sẽ không chết ở biển. Vì cậu ấy sẽ luôn dõi theo tôi.
Và tất nhiên cũng là vì tôi muốn mình luôn xinh đẹp, ngay cả khi chết.
4. Hạnh phúc thật sự.
Nhà cậu ấy có một cây dừa khá to, mỗi lần sang nhà đều được ăn và uống nước dừa thỏa thích. Nước dừa nhà cậu ấy đặc biệt ngọt, ngọt vị dừa nguyên chất chứ không phải là nước dừa bỏ đường. Viết đến đây bỗng nhiên tôi thấy thèm quá, đã rất lâu rồi không được uống nước dừa. Hôm đó sau khi uống nước dừa ở nhà cậu ấy về, khi ra đến cổng bỗng nhiên cậu ấy lấy trong túi ra một cái nhẫn làm bằng lá dừa, nói: Hôm nay là ngày 5.3.2007, tớ hứa vào ngày này 10 năm nữa tớ sẽ đeo và tay cậu một chiếc nhẫn bằng thật. Từ giờ đến ngày đó tớ sẽ đặt cọc chiếc nhẫn này ở đây, cậu có thể không cần lúc nào cũng đeo nó, nhưng phải luôn nhớ rằng nó luôn ở đấy và cậu sẽ không được đeo một cái nào khác cho đến ngày tớ ngày chính tay tớ sẽ thay nó. Nhớ đấy.
Có lẽ suốt cuộc đời này, cho dù ai có tặng cho tôi chiếc nhẫn vàng bạc, kim cương hay đá quý gì đi chăng nữa cũng không thể so sánh được với chiếc nhẫn mà cậu ấy tặng cho tôi ngày hôm đấy. Chiếc nhẫn bằng lá dừa ấy đến ngày hôm nay tôi vẫn còn giữ, cả ánh mắt và nụ cười của cậu ấy dưới ánh nắng mùa hè chói chang. Cậu ấy tỏa sáng trong mắt tôi giống như một thiên thần vậy. Và đến bây giờ vẫn ở trong trái tim tôi. Cậu ấy là thiên thần của tôi. Nhưng cậu ấy đã bay đi mất rồi, thật sự đã bay mất rồi.
Có một lần, tôi không nhớ đã giận cậu ấy chuyện gì mà một tuần liền không liên lạc hay nói chuyện gì với cậu ấy. Cậu ấy cũng chẳng thèm đả động gì đến tôi cả. Thấy hơi lạ nhưng bài dồn dập nên cũng không để ý nữa. Chiều hôm ấy khi đi học về, mẹ tôi nói cậu ấy đến và gửi lại cho tôi một hộp giấy khá to. Đó là một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ màu sơn xanh lá, cửa màu trắng, bên trong có một bàn và bốn cái ghế.
Một người con trai có thể mua cho bạn hàng trăm ngôi nhà mô hình đắt tiền bày bán ở siêu thị. Nhưng nếu chàng trai đó vì bạn đóng một ngôi nhà bằng gỗ thì đó nhất định là chàng trai bạn có thể tin tưởng suốt cuôc đời. Điều đó cũng có nghĩa giống như một lời cam kết ngầm của cậu ấy, rằng sau này nhất định tớ sẽ xây cho cậu một tổ ấm thật sự, bằng chính đôi bàn tay của tớ.
5. Yêu thương và mất mát
Tôi nói với cậu ấy là tôi rất ghét phải chờ đợi người khác. Nó giống như là cảm giác bị bỏ rơi vậy. Tôi vốn dĩ là một người rất ích kỉ và luôn tự coi bản thân mình quan trọng hơn tất cả mọi thứ. Ngoài bản thân tôi ra, người mà tôi yêu nhất cũng chính là bản thân thôi mà thôi.
Chính vì thế cậu ấy chưa bao giờ bắt tôi phải đợi, cho dù là 1s. Vậy mà ngày hôm đó cậu ấy đã nhìn thẳng vào mắt tôi và nói tôi hãy làm việc mà tôi ghét nhất đi.
Nhà tớ chuyển quốc tịch Hà Lan. Có lẽ bố mẹ tớ sống luôn ở đấy. Nhưng tớ nhất định sẽ quay về, cậu sẽ chờ tớ chứ?
….
Tớ biết là cậu yêu tớ, nhất định cậu sẽ chờ tớ đúng không?
Yêu à? Yêu thì sao chứ? Cho dù là một người con gái có yêu cậu nhiều đến như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể chờ đợi cậu lâu đến như vậy. Hơn nữa, tình yêu không đủ lớn để người ta hy sinh như vậy đâu. Những chuyện đấy có chăng chỉ có trong cổ tích, đây là đời thực, cậu hiểu chứ. Tớ làm không được.
Tôi không thể ngờ được là những lời cuối cùng mà tôi với cậu ấy lại là những lời nhẫn tâm đến như vậy. Cậu ấy chắc hẳn rất đau lòng. Tôi cũng rất đau lòng.
Thật ra tôi đã muốn nói rằng, Phải, tớ ghét phải chờ đợi, nhưng vì cậu, đó sẽ là việc mà tớ muốn làm nhất. Thật sự rất muốn.
Con đường đầy nắng, hàng cây xanh, mùi của gió, vị đắng ở cuống họng, ánh mắt buồn thẳm của cậu ấy ngày hôm đấy, suốt đời tôi cũng không thể quên được.
Đó là điều cuối cùng tôi có thể làm cho cậu. Tình yêu quả thật rất quan trọng, nhưng nó không thể so sánh được với tình thân. Tôi không phải đem hai thứ tình cảm này lên bàn cân mà vốn dĩ chúng ta luôn không có quyền lựa chọn.
Tớ đã nhận quá nhiều từ cậu, tương lai, hạnh phúc của cậu, tớ có quyền gì mà can thiệp chứ. Tớ không đủ tự tin để đem đến hạnh phúc cho cậu và đây là điều cuối cùng tớ có thể làm.
6. Ngày mai trời lại sáng.
Bây giờ áo tôi cũng đã không còn ướt nữa, nước mắt cũng đã khô và tôi nghĩ câu chuyện của tôi đã đến hồi kết thúc. Mặc dù rất muốn nhưng tôi không biết làm thế nào để kết thúc nó một cách vui vẻ.
Có thể một câu chuyện không có một kết thúc có hậu như bạn mong muốn, nhưng hãy để tâm nhiều hơn đến nội dung của câu truyện đó. Tôi hay nhìn nhiều vào quá trình hơn là kết quả sau cùng. Cho dù chuyện của tôi và cậu ấy không có cái kết vui vẻ, nhưng tôi vẫn nghĩ diễn biến của nó đem lại một ý nghĩa nhất định nào đấy, ít nhất là đối với tôi. Hoặc giả, nếu muốn bạn cũng có thể nghĩ đến một kết thúc tốt đẹp nào đấy hơn cho câu chuyện của tôi và cậu ấy trong tương lai.
Nói chung tôi cũng không biết được. Dù sao thì ngày mai trời vẫn sáng.
P.s: Cuối cùng mình cũng đã hoàn thành xong, khá bất ngờ vì mình đã nghĩ là sẽ không thể hoàn thành được sau mấy lần định bỏ cuộc. Bắt đầu viết vào ngày 5.3 và hôm nay là ngày 21.3. Tức là 16 ngày, hơn nửa tháng. Nhưng nếu tính kĩ ra thì chắc chỉ khoảng 7 tiếng được chia ra viết 3 lần. Sau khi viết xong truyện, mình đã rút ra một kết luận (thật ra đã biết từ rất lâu nhưng lần này có thể khẳng định 100%) là để viết một truyện ngắn cực khó, để viết một cuốn tiểu thuyết tất nhiên khó hơn mấy nghìn lần. Khả năng viết văn chỉ là một phần, ngoài ra còn đòi hỏi ý tưởng, tính logic, sự sáng tạo....
À quên, có lẽ trước tiên cần phải nói rõ ràng, câu chuyện này hoàn toàn là hư cấu và nhân vật trong câu chuyện cũng không phải là mình. Có thể đúng một phần nào đó nhưng chắc chắn không phải là viết về mình, chỉ là truyện viết theo kiểu tự sự thôi. Đừng hiểu lầm:D
Định đọc lại chỉnh mấy chỗ với nghĩ cái đề truyện nhưng chóng mặt hoa mắt quá. Đi ngủ đã tính sau.
14 nhận xét:
Haha..sợ người con trai mà cậu chờ tình cờ biết đến, đọc rồi hiểu lầm hay sao mà phải viết thêm phần chú thích "nhân vật trong câu chuyện cũng không phải là mình". =]] Cứ để người khác nghĩ nhân vật đấy là cậu thì càng thú vị chứ nhỉ.. :D
Ờ mà quên, phải chúc mừng cậu vì đã hoàn thành truyện ngắn đầu tay chứ nhỉ. Hi, một nỗ lực đáng khen. Tớ từng nghĩ mình nên viết cái gì đấy mà có thể được gọi là truyện nhưng chưa bao giờ hoàn thành được, dù là đoạn mở đầu. :D
Cố gắng viết thêm vài truyện nữa nhé. Tiểu thuyết càng tốt. :)
Ngày 5.3.2010 đã qua rồi, vậy là đã 3 năm kể từ ngày chàng trai tặng cô gái chiếc nhẫn. Haizz.. có phải đợi đến 7 năm nữa để biết kết quả không?? :-/
À..còn nữa, lúc vừa đọc xong truyện của cậu thì thằng bạn gọi và rủ đi tắm biển. :D Có nên đi không? Không biết mình có số chết nước như cô gái trong truyện không.. Sợ quá đi mất.. :|
Hi, một lần nữa chúc mừng cậu. :)
Haha, sợ gì chứ, tớ chỉ nói sự thật thôi mà:D. Viết thêm truyện ngắn thì có thể cố gắng. Còn tiểu thuyết chắc để kiếp sau:))
A a a, truyện này càng đọc càng thấy tuyệt quá July :x . Nể cậu thật đấy :) . Mà cậu bạn trong truyện này cậu có lấy từ nguyên mẫu nào không? Nếu có thì giới thiệu anh bạn "nguyên mẫu" cho tớ nhé ;) (trừ khi cậu không muốn :D).
Nếu có anh bạn "nguyên mẫu" thì cũng đã trao nhẫn cho cô gái trong truyện rồi Lee ạ. :D
Tớ có đủ tự tin để là cô gái ấy :D .
Và chàng trai của tớ nhất định là cậu ấy.
Hihi, chẳng có anh bạn "nguyên mẫu" nào đâu Lee.
Sao mình ngu thế không biết, nghĩ mãi không ra cái đề truyện. Điên mất.
Mà Lee nói truyện viết có mấy lỗi chính tả. Tìm đỏ mắt mà thấy có 2 lỗi:(
Gợi ý nhé: "Không đề 1". :D
Chán Al thế:(
Hì, không có à, vậy thì tớ sẽ đi tìm vậy :D . Lúc nào tìm được tớ sẽ cho cậu xem "nguyên mẫu" trong truyện của cậu nhé :D .
Ừ, chúc may mắn:D
Thanks ^^.
Đăng nhận xét