Thứ Hai, 5 tháng 10, 2009

U ốm

U ốm nằm nhà
Không ra đồng được
U đắp kín chăn
Mặt quay vào vách

Em vẫn đi học
Đường xa càng xa
Người em ở lớp
Lòng em ở nhà

U uống thuốc chưa?
Hạ rồi cơn sốt
Vắng vẻ một mình
U vui sao được?


Buổi học dài quá
Mãi mới trống về
Em vội ra trước
Bỏ cả bạn bè


Em vượt con đê
Theo đàn cò trắng
Thiếu u trên đồng
Nhiều người vẫn vắng

Mồ hôi ướt trán
Em càng bước mau
Bướm bay mặc bướm
Em thèm bắt đâu

Vừa vào đến cửa
Đã gọi u ơi
U cố quay lại
Nhìn em mỉm cười

Củi lửa nhom rồi
Đặt nồi cháo trắng
Đập trứng bỏ hành
U ăn ngon lắm

Ghét cái bệnh tật
Làm u mệt người
Đừng ai ốm cả
Là vui nhất đời


(Của nhà thơ nào đấy ko nhớ tên)

Bài thơ này là một trong bài mẹ hay đọc cho con nghe nhất, con thuộc lòng đến nỗi chỉ đặt tay là gõ thôi ko cần suy nghĩ gì. Con vẫn tự hỏi tại sao mẹ có thể nhớ lâu đến như vậy, đã rất nhiều năm rồi.

Hôm qua đám cưới mẹ phải chạy đôn đáo khắp nơi, nấu nướng, dọn dẹp cả buổi nên hôm nay bị ốm. Lưng của mẹ lại đau, đầu của mẹ lại nhức, mẹ lại bực mình cáu gắt cả ngày.

Đến bao giờ mẹ mới thôi vất vả?


"
...Ghét cái bệnh tật
Làm u mệt người
Đừng ai ốm cả
Là vui nhất đời "

2 nhận xét:

Max Lee nói...

Bài thơ này thật lạ lùng đối với tớ. Đầu tiên là "U", cách gọi nghe rất thân mật của người miền Bắc mà tớ chưa từng sử dụng. Nhưng đó không phải là vấn đề chủ yếu.

Mẹ tớ khác với tất cả những bà mẹ mà tớ biết (chẳng biết nói thế nào). Tớ chưa từng ở bên cạnh lúc mẹ bị ốm nên tớ cũng chẳng biết tớ sẽ cảm thấy thế nào, nhưng chắc cũng không được như cô bé trong bài thơ.

Chúc mẹ cậu nhanh khỏe lại nhé.

Max Lee nói...

Tớ đã xem bức ảnh cậu chụp mẹ trên Flickr, và thật mong mình cũng có thể chụp mẹ như thế :D . Lần trước nói với cậu rồi nhỉ, máy ảnh của bố chỉ dùng để chụp mẹ, mà mẹ cũng chỉ "làm dáng" cho bố chụp nên tớ chưa chụp được :D .

Đăng nhận xét